Cá không ăn muối cá ươn, con cãi u thầy trăm đường con hư?

Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN

Chính vì áp đặt thảo luận của tui hoặc không tin vào lời con trẻ buộc phải trong những tình huống yếu tố, bố mẹ đã làm cho con trẻ nhận chốt deal va vấp…

Thông điệp đằng sau câu chuyện nhỏ

Đang cộng có mấy anh em lai rai tâm sự trong bữa cơm thân thiện chia tay bà ngoại cu Cò về quê thì chúng tui thấy cu Bi (2 tuổi) bị trượt chân té. Anh H. (ba cu Bi, ở quận 12, TP.HCM) lỡ đỡ Bi dậy, lỡ la cu Cò (5 tuổi, anh của Bi): “Sao cứ đuổi em để em té? Nói không nghe ba đánh thực tại”.

Cò có vẻ ấm ức, giải thích rằng: “Không nên con đuổi em mà em tự chạy trong nhà ra bị té”. Lời giải thích của Cò bị ba phản bác: “Không cãi nữa, con không trêu đuổi thì em không té”. Trước tình cảnh đó, Cò ôm chốt deal mẹ, tỏ vẻ ấm ức vì tui bị oan.

Tôi và vài người nữa ngồi sắp, chứng kiến cảnh cu Bi từ phòng khu vực nấu nướng bước ra, giẫm vào chỗ có nước buộc phải bị trượt và té xuống, còn cu Cò đi từ phía trong khu vực nấu nướng ra. Sau khi tui và mọi người lên tiếng nhằm “giải oan” cho Cò thì bé òa khóc.

Vừa khóc, Cò lỡ kể lể: “Ba ngay lúc đó nào cũng vậy, em bị cái gì ba cũng la con trong khi con có làm cho em té đâu”. Bị con “tố” như vậy nhưng anh H. vẫn chống chế: “Ai biểu con suốt ngày trêu em để em nó chạy, nó té” và anh bắt Cò đi vào trong.

Đây không nên là lần thứ nhất tui chứng kiến cảnh 1 đứa trẻ không được phép nhắc lên ý nghĩ của tui trước ba mẹ tui. Tôi cũng từng đa dạng lần đề xuất có vợ chồng chị T. (quận 9, TP.HCM) về vấn đề dạy con cái.

Việc là, anh chị T. có quy định giả dụ con làm cho việc gì đó, đại dòng như: làm cho gì có lỗi, hoặc bị giáo viên la mắng, hàng xóm trách móc… thì nên buộc nên làm cho chịu phạt mà không được ý kiến gì.

Đã có lần bé A. (con anh chị T., đang học cấp II) ấm ức có tui: “Có ngay lúc đó do trao đổi bài có bạn, lại tắc đường buộc phải đi học về ngưng, khi về đến nhà là mẹ nhắc ngay: Không lo mà học, cứ lo đàn đúm có nhau đến giờ mới về hoặc lại vào tiệm net chứ gì”.

A. còn cho biết: “Nếu anh em chúng con có làm cho gì mà không đúng có ý ba mẹ thì dù có giải thích đến mấy ba mẹ cũng không nghe, vị ba mẹ luôn cho rằng chúng con luôn có lý do cho cái sai của tui”.

Phải khẳng định rằng những câu chuyện tương tự như trên không hiếm ở Việt Nam vị chúng ta vốn quen có văn hóa, cổ điển, thuần phong mỹ tục của người phương Đông từ xưa để lại.

Có phụ huynh sẵn sàng vận dụng quy tắc “con cái không được cãi lại bố mẹ” trong bất kỳ hoàn cảnh nào, có bố mẹ luôn tin rằng những ý kiến, nhận định của tui là đúng, là chuẩn buộc phải con cái “miễn là giải thích, miễn là gặp mặt”.

Thậm chí, có giả dụ bố mẹ “chụp” cho con cái “mác” hỗn láo hoặc trách phạt con giả dụ con dám “cãi”, dám lý luận… có tui.

Bình đẳng, lắng nghe để hiểu con

Trường hợp bố mẹ không cho con ý kiến hoặc gặp mặt có tui không nên là chuyện hiếm trong xã hội Việt Nam, và khi bố mẹ – con cái không tậu được tiếng nhắc chung thì việc “đối xử – đáp” thường thấy tương tự như hai câu chuyện ở trên là: con cái muốn được bộc bạch những cảm tình, hoặc chứng tỏ tui không liên quan đến sự việc… thì bố mẹ lại cấm cản, không nghe hoặc ở “quyền làm cho bố mẹ” để áp đặt, lấn lướt, thậm chí là tước mất cơ hội được “bào chữa” của con.

Chẳng hạn, trong hai tình huống trên, trong khi cu Cò (dù còn bé) và bé A. muốn được thanh minh, nhắc lên thảo luận của tui, thậm chí là muốn được bố mẹ lắng nghe thì anh H., chị T. lại gạt đi, không chịu nghe con nhắc, không tin chiếm phần lớn con.

Đặc biệt, ở tình huống của anh H., khi được người khác chứng tỏ là tui sai, anh H. vẫn không thừa nhận mà lại chốt deal uy quyền của người cha để áp đặt con.

Còn đối xử có vợ chồng chị T., 1 “khuôn mẫu” đã được anh chị định sẵn để vận dụng cho con cái, không suy xét 1 chiếm phần lớnh khách quan, không cho con cơ hội giải thích chỉ một khi trẻ mắc lỗi.

Trên thực tế, chiếm phần lớn nhà sư phạm đang nỗ lực rèn kỹ năng cho trẻ phê duyệt những tình huống yếu tố. Việc bố mẹ trao cho con cơ hội để “lý luận” lại có tui lỡ chứng tỏ sự đồng đẳng trong chiếm phần lớn mối quan hệ bố mẹ và con cái, làm cho không khí mái ấm vươn lên là ấm áp, thoả thích hơn, lỡ tạo tất nhiên để con cái thân quen có bố mẹ hơn.

Bình đẳng, lắng nghe con cái chẳng những làm cho nâng cao khả năng thấu hiểu, san sớt lẫn nhau giữa bố mẹ và con cái mà còn nhằm phát hiện, tiếp cận và giải quyết sớm những tình huống phát sinh trong môi trường học sống mái ấm.

Đâu nên ngay lúc đó nào bố mẹ cũng đúng và dẫu có đúng (trong 1 giả dụ yếu tố) thì con trẻ cũng buộc phải được bộc bạch ý kiến.

Thật sai lầm trong giáo dục con cái, đặc thù ở 1 số bậc bố mẹ sở hữu nặng tư tưởng gia trưởng thường có quan niệm rằng tất nhiên tiên quyết cho sự vững mạnh, trưởng thành của trẻ là việc bố mẹ lo cho con cái hầu hết về vật chất, được làm cho việc trong ngôi trường học giá trung bình…

Chính vì vậy, 1 mặt họ đặt đa dạng kỳ vọng vào con cái có những tiêu chuẩn như học chuyên nghiệp, biết vâng lời bố mẹ. Mặt khác, họ lại cho rằng “chúng nó còn nhỏ buộc phải chưa biết cái gì” buộc phải tui bao giờ cũng đúng và con cái nên nghe lời, không được “lý luận” có bố mẹ.

* Bạn đọc có ý kiến và kinh nghiệm gì về vấn đề trên, xin vui lòng viết ở phần Bình luận bên dưới

NGUYỄN QUẾ DIỆU

Pin It

Comments are closed.