Chuyện nhà: Đưa má đi xem phim…

Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN
Minh họa: NGUYỄN NGỌC THUẦN

Tất nhiên tớ chẳng thể từ chối con. Má tớ lưỡng lự rồi cũng gật đầu. Bọn nhóc sung sướng reo hò, rồi như sực nghĩ ra, hỏi rằng: “Vậy chứ bà ngoại chưa đi coi phim bao hiện à? Thật ư? Ôi bà ngoại buồn cười vô cộng, đến xem phim còn chẳng biết!”.

Nghĩ lại mới nhớ, tớ chưa từng 1 lần dẫn má đến đa số chốn như thế này. Nơi họa hoằn tớ mới bắt gặp 1 cô gái trẻ đi chung mang người phụ nữ luống tuổi, vẻ mơn mởn xinh tươi tương phản đến tội nghiệp sự rụt rè quê mùa của bà mẹ. Tôi bao lần nhìn theo 1 mái ấm cộng đi xem phim vui chơi, thđấy ngưỡng mộ sự êm ấm của họ. Hoặc có lúc đấy tớ dắt con tớ đến xem phim, điều đđấy vô cộng bình thường. Nhưng tớ đã chẳng chú ý mất tớ chưa hề 1 lần nghĩ tới việc rủ má đi cho biết đấy biết đây…

Má tớ nay mới nhỡ sáu mươi tuổi, vốn quen nội trợ nên đa số thay thế của cuộc sống phí ngoài má như có phần xa lạ. Người có tuổi lại hay từ chối, kêu mệt hay ngại duy nhất lần được con dòng bắt buộc đưa đi chơi, nên riết tớ cũng quen mang việc má lủi thủi ở nhà, không còn áy náy hay cố thuyết phục nữa.

Để má trông hai đứa cháu chộn rộn, tớ sắp hàng chờ mua vé. Rồi mua bắp rang, nước ngọt. Cảm giác thật là khó trình bày, như thể bản thân tớ bỗng vô cộng nhu yếu, là người đang doanh nghiệp sự kiện bự lao gì đấy. Tôi ngấm ngầm quan sát, thđấy má đang lạ lẫm ngó dòng rạp phim trẻ trung đông đúc này, rụt rè trước vài ánh mắt bất ngờ nhìn theo.

Lòng tớ chợt nao nao vì ý nghĩ như bào chữa: tớ bận rộn vô cộng, việc này việc kia kiếm sống, lại vướng chồng con nữa. Nhưng hễ rảnh ra chút thời gian, tớ có khi nào nghĩ tới má, dành cho má hoặc người thân không? Hiếm lắm! Thường chỉ là bạn bè tụ tập đùm túm mà thôi…

Hôm đấy rạp chiếu 1 bộ phim hoạt hình đứt là hơi vui nhộn. Vì bọn nhóc cười hi hí suốt buổi, chí chóe trêu chọc nhau không ngớt. Phía phí kia, bà ngoại chúng… ngủ khỏe, sau 1 lúc đấy ban đầu cũng chăm chú theo dõi phim.

Hẳn là má tớ không quen ngồi gò bó trong 1 dòng ghế, dán mắt lên màn hình suốt hai tiếng với hồ thế này. Hẳn là má đã già, người già thường dễ ngủ vặt nhưng lại hay thức đêm đây mà. Hẳn là má sẽ ngại lắm sau khi thức dậy, nên tớ dặn hai đứa con nhớ đừng khiến cho bà ngoại khó xử, nghe không…

Riêng tớ hầu như không nắm được nội dung của bộ phim. Lòng cứ ngổn ngang, chợt nhớ tới 1 cô với nghiệp đã chụp hình bàn tay của mẹ cô đấy mang dòng nhẫn đính đá, có vẻ là đắt tiền, trên ngón giữa. Kèm theo đấy là lời san sẻ ngậm ngùi, rằng đến ngày có thể nâng niu tìm 1 món ưu đãi mẹ mà chỉ bắt buộc quan tâm đến kiểu dáng nào cho ưng ý, không bắt buộc hồi hộp… liếc nhìn giá trước nữa, thì bàn tay mẹ đã nhuốm đầy đa số vết thời gian.

Tôi len lén ngó qua bàn tay má tớ đang đặt trên ghế, lòng chẳng thể xót xa hơn. Nhớ hồi chúng tớ còn bé, má tớ bắt buộc gánh vác hết mọi việc bự nhỏ trong nhà. Lũ con vô tâm chỉ biết ăn rồi học, tổng cộng nặng nhọc lam lũ để dành cho má…

Bây hiện thong dong hơn, con dòng đều trưởng thành, quen mang nước mắt chảy xuôi, lu bu lo cho đám nhóc, má thành ra 1 tớ. Nếu như chẳng có hôm nay, tình cờ, thì đứt biết khi nào tớ mới có lần đưa má đi xem phim. Quẩn quanh rồi tớ giật tớ nghĩ tới mai sau. Sau này tớ già, hầu hết con có dẫn mẹ đi xem phim như thực tại không?

Hai đứa con tớ mải nghịch giỡn, đáp lời “dạ có” theo nếp, chứ nào nhận ra nỗi “tâm tư” của mẹ trong câu hỏi. Lo lắm chứ, liệu rồi lũ trẻ con có vô tâm vô tính như mẹ của chúng, mãi rồi mới nhận ra tớ vẫn còn có má, lơ ngơ tuổi chớm già, lạc lõng ngay giữa người thân của tớ…

HOÀNG MY

Pin It

Comments are closed.