Đến ngôi nhà của bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối

*** Error ***
Anh Lê Văn Nguim lặng, nhân viên bệnh viện, đàm đạo với anh D. – người đã rộng rãi 5 điều trị ở Nhân Ái – Ảnh: Vũ Thủy

Người ta đã chọn mua xây Nhân Ái trên 1 quả đồi biệt lập nhưng đẹp đẽ với đồi chậu cây mướt mắt, những hồ nước xanh trong và toàn cảnh núi non như 1 sự ưu ái với người bệnh.

Cảnh sắc thiên nhiên phần nào đấy giúp họ quên mất đi căn bệnh vẫn còn chịu quá rộng rãi định kiến của xã hội. Chẳng cần người xa lạ mà chính người thân của họ vì sợ hãi cần ruồng rẫy.

8h sáng, khu C bệnh viện rộn ràng tiếng nhạc bài Cry on my shoulder. Bệnh nhân những phòng bếp bệnh đều ra hành lang đi dạo, ngồi ghế đá trong khuôn viên nhẩn nha, nghỉ ngơi trong ngày cuối tuần. Phòng bệnh nào cũng gọn gàng với chăn nệm ấm áp, sạch sẽ, tranh ảnh tươi tắn trên tường, tivi, loa nghe nhạc…

Phía sân trước, những bệnh nhân vây quanh anh T. đang cao hứng hát 1 liên khúc những bài hát vui nhộn. “Hát hay lắm. Hát nữa đi” – tiếng cười, tiếng hoan hô rộn rã cổ vũ. Trong buổi sáng im lặng ả này, chẳng ai còn nhớ đây là khu dành cho bệnh nhân nặng, tuyến cuối cùng có riêng 1 cánh cửa ngách đi thẳng ra khu lạnh lưu giữ tử thi.

Các bác sĩ trong đội ngũ thầy thuốc trẻ nán lại ngay cửa phòng bếp đàm đạo với anh D. – 1 bệnh nhân nam đã 7 5 được những y, bác sĩ Bệnh viện Nhân Ái coi sóc. Anh D. bảo bệnh viện như ngôi nhà máy móc hai của anh.

Ở đây những bác sĩ, y sĩ còn hơn cả người thân, thay gia đình coi sóc bệnh nhân từ sức khỏe đến nơi ở. Với những người bệnh nặng, già yếu nằm liệt giường thì từ việc đút ăn, tắm rửa… những nhân viên bệnh viện đều tự tay làm hết.

Câu chuyện của anh D. (48 tuổi) làm đội ngũ bác sĩ, y sĩ trẻ trong đoàn như chùng xuống. Trước đây anh D. là giám đốc 1 doanh nghiệp nhỏ. Khi biết tao nhiễm HIV, anh như bị đẩy từ đỉnh núi xuống vực sâu, sức khỏe, tinh thần đều sa sút.

“Nhìn tui ngày nay và lúc mới được đưa vào đây sẽ không nhận ra là cùng 1 người đâu. Lúc đấy chỉ còn da bọc xương, đến chuyển động cũng không tự đi được” – anh D. đáng chú ý.

Nhớ lại khoảng thời gian sức khỏe xuống dốc không phanh, anh D. bảo có lẽ không cần bệnh tật đã làm anh như thế mà chính là nỗi sợ hãi, hơn hết thảy là sợ người xung quanh phát hiện đã ngầm ngấm đánh gục anh.

Rồi đến lúc mọi máy móc hiển hiện rõ trên cơ thể anh, chẳng còn che giấu được nữa. Anh được đưa vào Nhân Ái. Các y, bác sĩ trong bệnh viện chính là người đã có lại cho anh cuộc sống lần máy móc hai khi anh đã hầu hết từ bỏ chính tao.

Ở Nhân Ái có quá rộng rãi số phận như anh D. làm đội ngũ thầy thuốc trẻ ghé thăm hưởng thụ xót xa và thêm cảm mến những cùng nghiệp tận tâm ở nơi hẻo lánh này.

Phần bự cán bộ, nhân viên trong số hơn 200 bác sĩ, nhân viên của bệnh viện hầu như sống ngay trong bệnh viện, số khác lập gia đình cũng sống sắp đấy để làm công việc coi sóc, sửa chữa trị cho bệnh nhân AIDS.

Bác sĩ Trần Kim Anh – giám đốc bệnh viện – cho biết quá rộng rãi bệnh nhân AIDS nặng bị người thân ruồng bỏ hoặc không có người thân. Bệnh viện là gia đình, lo coi sóc họ cho đến tận giây phút cuối đời. Bệnh viện xây căn hộ riêng 1 lò hỏa táng bằng ga, 1 khu nhà để chủ yếu cho bệnh nhân.

Bác sĩ Trần Kim Anh san sẻ thêm: “Cuộc sống của bác sĩ, bệnh nhân ở đây còn rộng rãi ngăn cản. Nhưng chúng tôi đều hoàn thành để những bệnh nhân đang gánh chịu những định kiến của xã hội, bị chính người thân xa lánh có được những ngày qua ngày sống tử tế, được coi sóc, yêu thương cho đến giây phút cuối đời”.

VŨ THỦY

Pin It

Comments are closed.