Hạn chế ở tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Giống như Đồng Kỵ (Bắc Ninh), làng đồ gỗ mỹ nghệ Đông Giao (huyện Cẩm Giàng, Hải Dương) cũng thường xuyên giao tế với khách Trung Quốc buộc phải nơi đây cũng xuất hiện đa dạng biển hiệu có chữ tiếng Trung. Tuy nhiên, ngay từ đầu phương pháp làm cho biển hiệu của người dân ở đây đã khác với Đồng Kỵ.

Những ông chủ giấu mặt ở ‘phố Tàu’ Đà Nẵng
Phố Tàu gây nhức nhối ở xã nghèo ven biển
Phố Tàu bành trướng: Từ Hải Phòng – Hà Tĩnh tới Đà Nẵng
Nhức mắt với ‘phố Tàu’ trên cả nước

Làng việc làm ở Đồng Kỵ chuyên cung ứng bàn ghế, tủ gỗ, còn làng Đông Giao chuyên cung ứng hàng mỹ nghệ. Hai làng việc làm đều có nét tương đồng và thị trường lớn nhất của cả 2 làng việc làm này đều là Trung Quốc.

Hạn chế dùng tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Chữ Trung Quốc chỉ tối giản là tên cửa hàng

Làng đồ gỗ mỹ nghệ Đông Giao vốn đã lừng danh từ xa xưa, hầu hết thợ đẳng cấp trong làng đều được triệu vào Huế để chuyên dụng cho cung đình. Hiện nay, làng việc làm vẫn đang tiềm năng và thường xuyên xuất hàng sang Bằng Tường và Pò Chài (Trung Quốc).

Cách đây mấy chục năm về trước, làng Đông Giao chuyên làm cho sập gụ tủ chè. Ai muốn mua đều phải mua đến làng Đông Giao đầu tiên, nhưng ngày nay phải bỏ vì đầu ra ít. Do ngày xưa hầu hết cụ hay chơi sập gụ tủ chè buộc phải có thể tiêu thụ trong nước được, còn ngày nay chỉ ai thích mới chơi vì vậy người dân đã dời hết sang làm cho đồ gỗ mỹ nghệ xuất khẩu.

Hạn chế dùng tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Chữ Trung Quốc trùng với màu background và bé

Theo hầu hết chủ hộ buôn bán ở đây thì do 90% đầu ra của làng là xuất khẩu sang Trung Quốc buộc phải hầu hết biển hiệu ở đây đều có hầu hết mẫu chữ tiếng Trung ở phía dưới cho hầu hết thương buôn nhận biết. Tuy nhiên, quy phương pháp có khác, đó là chữ tiếng Việt to và thiết yếu hơn, mẫu chữ tiếng Trung chỉ để bên dưới và nhỏ hơn.

Hạn chế dùng tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Anh Duy, chủ 1 nhà hàng chuyên cung ứng đồ gỗ mỹ nghệ cho biết, “tuy ở đây không đa dạng thương lái Trung Quốc đến mua hàng như ở Bắc Ninh, nhưng cũng chiếm đến 90% đầu ra cho hầu hết mẫu căn nhà ở đây. Còn lại 10% là tiêu thụ trong nước, do mặt hàng đồ gỗ mỹ nghệ này phải có điều kiện mới có thể chơi được.”

“Dân tui có chăng chỉ chơi bộ bàn ghế với thêm bộ tủ, còn chơi cây cảnh con hệt thì phải có điều kiện mới mua được. Nếu Trung Quốc mà không nhập nữa thì coi như phá sản hết buộc phải phải để tên nhà hàng cho dễ phân biệt”, anh Duy cho biết.

Hạn chế dùng tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Chị Ha là chủ 1 cơ sở khác ngay lúc đó đây cho biết: “Các thương buôn Trung Quốc sang đây chỉ khoảng 1 – 2 ngày, tranh thủ đến xem hàng, mua nhanh rồi về ngay, vì họ sang đây toàn làm cho hộ chiếu du lịch rồi tranh thủ đi xem hàng”.

“Còn việc để biển như thế để Trung Quốc vào mua hàng, vì người Trung Quốc quá đa dạng, nhưng chẳng ai để hết tiếng Trung Quốc. Tại sao lại phải như thế! Mình là người Việt, làm cho sao phải để hết tiếng Trung. Mình chỉ để 1 mẫu cho họ biết thôi”, chị Ha san sẻ.

Hạn chế dùng tiếng Trung Quốc ở làng tỷ phú đồ gỗ

Cách đây vài tháng, khi chụp hầu hết ảnh về làng việc làm mộc quanh phường Đồng Kỵ, Bắc Ninh, người ta có thể bị lầm tưởng là ở Trung Quốc. Bởi hầu hết biển hiệu ngập tràn tiếng Trung, thậm chí có các biển không có lấy 1 chữ tiếng Việt nào. Tuy nhiên, sau khi cơ quan hiệu năng vào cuộc, hầu hết biển hiệu đã được dời đổi, tuy vẫn còn xuất hiện chữ tiếng Trung trên biển, song kích thước đã nhỏ hơn đa dạng so với chữ tiếng Việt.

Tuy nhiên, dù đã tiến hành đúng theo quy định và chuyên dụng cho việc buôn bán thì đa dạng chuyên gia vẫn cho rằng, việc lạm dụng tiếng nước ngoài trên biển hiệu là điều không buộc phải.

(Theo Dân trí)

Pin It

Comments are closed.