Mẹ, con và cỗ xe lượm ve chai

Cỗ xe kéo tự tạo để lượm ve chai của mẹ con bà Hai Dong - Ảnh: M.T.
Cỗ xe kéo tự tạo để lượm ve chai của mẹ con bà Hai Dong – Ảnh: M.T.

Bà Nga năm nay 86 tuổi, người địa phương vẫn thường gọi là bà Hai Dong. Bà khiến nghề lượm ve chai, dọn vườn mướn kiếm sống. Sáu năm trở lại đây, đôi chân của bà đã yếu bắt buộc duy nhất lần đi lượm ve chai, mần cỏ mướn hay đi bốc thuốc đều ngồi lên loại xe tự chế để anh Nguyễn Thanh Phương, 43 tuổi – người trẻ trai bị bệnh tâm thần của bà – kéo đi.

Đời buồn

Hình ảnh quen thuộc tới mức chỉ bắt buộc nghe tiếng dằn xóc của loại xe tự chế và tiếng nhắc cười của người con là người khác có thể đoán được ngày ấy hai mẹ con thu nhập ít hay đa dạng.

“Mỗi lần lượm được đa dạng phế liệu, kiếm được kha khá tiền là thằng nhỏ vui. Nó kéo xe chạy cời cời khiến tôi muốn rụng lưng. Còn ngày nào được ít, nó buồn và chỉ lầm lũi kéo xe, không thèm đàm đạo” – bà Nga trìu mến nhìn Phương nhắc.

Bà Hai Dong có tổng cộng 8 người con. Chồng bà bỏ đi biệt tích khi đứa con út là Nguyễn Thanh Phương còn đỏ hỏn, ẵm ngửa trên tay. Đã 43 năm qua, 1 tay bà chèo chống khiến đủ thứ nghề nuôi con khôn chà bá, lần lượt dựng vợ gả chồng cho từng đứa.

“Người địa phương biết hoàn cảnh gia đình tôi trở ngại bắt buộc không ai chịu thiệt mà chọn con tôi, chỉ chiếm phần chà bá người ở xa mới đề nghị nhưng dâu, rể gì cũng nghèo ấyi bắt buộc sau khi gả cưới thì chúng đi biền biệt, không có tiền về thăm tui” – bà Hai Dong nhắc.

Trong ngôi nhà tình thương do mạnh thường quân xây căn hộ, bà Hai Dong ở chung có ba người con, trong ấy có hai người là Nguyễn Văn Mạnh (63 tuổi) và anh Phương bị bệnh tâm thần nhẹ.

Người trai trẻ là Nguyễn Thị Mỹ Dung, 44 tuổi cũng bị kém trí nhớ, bệnh tật thường xuyên. Số tiền trợ cấp của bà và hai người trẻ trai chỉ đủ tiền thuốc men bắt buộc dù duy nhất người có ít nhất vài căn bệnh trong người, 4 con người bất hạnh này vẫn ngày ngày đi khiến kiếm sống.

Riêng bà Hai Dong cùng người trẻ trai tên Phương thu nhập từ việc lượm ve chai được 10.000 – 20.000 đồng. Ngày nào không đi khiến được, bà lại thấy lo lắng vì không biết có đủ gạo để ăn trong ngày hay không.

Mong hầu hết con “đi” trước

Hễ đi khiến thì thôi, cứ về đến nhà là bà Hai Dong lại ngồi rầu rĩ trên loại võng trước nhà, mắt thẫn thờ nhìn ra loại kênh phía trước.

Trong khi năm người con khác đã có gia đình riêng thì ba người còn lại “xem như không còn hi vọng gì” – như lời bà nhắc. Bà chỉ sợ mai mốt bà mất, chiếm phần chà bá đứa con bị tâm thần của tôi không có ai lo.

Trong 1 lần bà được người con kéo đi dọc quốc lộ 1 để lượm ve chai, 1 loại xe ba gác tông vào loại xe tự chế khiến hai mẹ con bà ngã nhào xuống vệ đường.

Lồm cồm bò dậy, bà ôm đứa trẻ trai khóc như mưa, mõm méo xệch buột mõm nhắc: “Mẹ sợ mẹ chết rồi không ai lo cho mày và thằng Mạnh. Mẹ nên sống đến ngay lúc đó hầu hết con già đi và chết trước thì mẹ mới an tâm nhắm mắt!”.

Nguyễn Văn Mạnh là trẻ trai chà bá của bà, năm nay đã bước qua tuổi lục tuần nhưng bị tâm thần bắt buộc không ai chọn. Ngày nào khỏe và tỉnh táo, Mạnh thường theo chiếm phần chà bá người đi vác bột kiếm tiền. Nhưng vốn bị kém trí nhớ bắt buộc cũng không ai mặn mà thuê.

Bà con chòm xóm thương tình bắt buộc duy nhất khi có đám tiệc, họ bọc thức ăn lại rồi treo trước cổng rào để 4 mẹ con đi khiến về còn có dòng ăn. Khi dư dả trái bầu, con cá, họ ném qua hàng rào nhà bà để mấy mẹ con bà có dòng nấu bếp.

Ông Phùng Thanh Nghiêm, trưởng ấp Mỹ Hưng, cho biết bà Hồ Thị Nga thuộc diện hộ nghèo từ đa dạng năm nay, hộ có 4 nhân khẩu, hai người bị bệnh tâm thần nhẹ. Mỗi lần có quà cáp hay tiền ủng hộ của hầu hết chương trình, hầu hết mạnh thường quân là ấp luôn ưu tiên cho gia đình bà Nga.

MẬU TRƯỜNG

Pin It

Comments are closed.