Thưa mẹ, tết này, con về trễ hoặc có thể không về!

Xa…

Một từ đong đầy khoảng cách, thẩm đượm nhớ mong và bao nỗi niềm mệt nhọc. Xa nhà, xa những người con thương, có bực dọc, có buồn vương, có khắc khoải da diết… tha thiết muốn chạm đến sắp hơn, muốn chia nhau cái khá ấm những ngày cuối 5 bận bịu.

Cái tết xa nhà, hóa ra nao lòng nhường ấy, mẹ ạ…

Bốn tháng trước, con lỉnh khỉnh sở hữu đống hành lí chọn đến 1 khu đô thị xa lạ, sở hữu những người con chưa quen. Cái nắng nóng, cái nực hanh của Sài Thành chẳng lay chuyển nổi cái lạnh khó chịu nơi tim con. Có biết bao nhiêu khắc con muốn trốn khỏi cái nơi phồn hoa phức tạp, muốn trốn về trong vòng tay mẹ ấm áp dịu êm.

Và rồi tất thảy đều qua, để rồi con nhận ra rằng, khoảng thời gian chóng vánh ấy có là bao, có thẩm thía gì sở hữu mấy ngày cuối 5 khắc nghiệt đến nhường này.

Không tựa như những nhạy cảm hồi mới to, giờ đây, khi đã bước qua cái ngưỡng cửa trưởng thành thực sự, toàn bộ cái xáo động bé mọn lại khiến cho lòng con buồn và chậm nại phổ biến hơn nữa mẹ ơi. Chỉ 1 âm thanh, 1 giai điệu, 1 khá lạnh, 1 cử chỉ…là động đậy bao nghĩ suy hướng về gia đình, về mẹ của con.

Chưa bao giờ con thấy tôi trẻ con và nhỏ mọn đến thế, nhưng cái cảm giác bực bội và tủi thân cứ không thôi xuất hiện và xâm chiếm mua đầu óc con. Con ghen tị khi biết 1 đứa bạn có lưu trú khu đô thị, dư dả tiền bạc mà chẳng cần lo nghĩ. Con xấu lắm đúng không mẹ? Con đã ghen tị và ích lợi kỉ như thế. Đã từng…

Nhưng toàn bộ thiết bị giờ đây đã khác đi, siêu siêu phổ biến. Bốn tháng ngắn ngủi đủ để con yêu Sài Gòn hơn 1 chút, để mẹ thấy thực sự tự hào về con.

Con đã dành cái Tết thiết bị nhất những 5 Đại học cho “Xuân tình nguyện”. Và đắn đo ấy đối xử sở hữu con, thực sự không dễ dàng chút nào.

Mẹ không phản đối xử, cũng không nhiệt liệt với tình, nhưng những tiếng lặng ngắt quãng bên đầu dây bên kia của mẹ đã khiến cho lòng con chùng xuống phổ biến lắm. Là con vô tâm nhỉ? Cứ luôn miệng bảo nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ anh chị cộng em mèo nhỏ nhắn như bông nhưng lại dành cái tết cho những con người xa lạ ở vùng đất Cà Mau lạnh lẽo xa xăm.

Đúng, cái tết là đáng quý lắm, sở hữu toàn bộ thiết bị toàn bộ người, cái tết ôm trọn bao niềm vui đoàn tụ và êm đẹp sum hiệp. Tết có còn ý nghĩa tự nhiên thể ở bên gia đình cộng những người thương yêu? Và con đã nhìn lại tôi, nhìn lại để thấy bản thân may mắn hơn bao con người ko kể kia, để rồi xót xa, để thấy thương những em bé chưa từng có 1 cái Tết trọn vẹn.

Nghĩ đến ấy, thực sự con chỉ mong được ôm các em vào lòng, được san sẻ cho các em, chút gì bé nhỏ thôi, là cây bút, quyển tập, loại áo, cái khăn…

Có thể được nhận quà các em sẽ vui hơn, sẽ cười phổ biến hơn, để không còn thấy buồn hay tủi, không còn bận bịu thời gian nghĩ đến cô độc đúng không mẹ?

Chính cái đắn đo ấy khiến cho con muốn đi, muốn gạc đi những suy lo hà tiền đời thường của bản thân mà dành trọn những yêu thương cho các em nhỏ ấy. Xa đối xử sở hữu con chỉ là bấy nhiêu cây số, nhưng đối xử sở hữu các em, có lẽ con đường trở về sở hữu mẹ, sở hữu ba mãi mãi là những mông lung.

Tại sao 10 8 5 qua, con cứ mãi luôn đố kị, tham lam, ích lợi kỉ và nhỏ nhen sở hữu những điều quý giá tôi đã có. Giá như con nhận ra sớm hơn, để biết quý trọng phổ biến hơn, thương yêu và nỗ lực vì mẹ, vì những người luôn yêu thương con…

Thế nhưng chưa chậm đúng không mẹ? Con nghĩ 5 nay tôi sẽ có 1 cái tết ý nghĩa lắm, ngọt ngào và trọn vẹn biết bao. Chính lựa chọn tối ưu ấy khiến cho con tuyệt vời. Con sẽ tập quen sở hữu 1 gia đình mới. Con biết mẹ sẽ ủng hộ con, và mẹ cũng sẽ không buồn, mẹ nhỉ?

Xa…

Bây giờ con không ghét nó như trước kia nữa. Xa là bao nhiêu nhọc nhằn và ngăn trở, bởi vậy lại vun vén cho yêu thương trân quý ngày 1 đầy tràn và mãnh liệt hơn. Hồi ấy con chê mẹ nhà bếp không ngon, gói bánh tét không đẹp như nhà mấy đứa bạn, không thích lợi mẹ vò xôi thành nắm rồi đút cho con.

Vậy mà giờ đây, con mới biết rằng từng ngón tay nắm từng nắm xôi là cả biết bao yêu thương và chiều chuộng. Bốn tháng trôi qua để con thấy tôi đã từng vô tâm sở hữu mẹ nhường nào, để con biết yêu mẹ hơn. Con nhớ mẹ lắm, nhớ từng nắm xôi ấm nóng mà mẹ khiến cho con, nhớ những tại mẹ ôm con vàvà nựng má con nữa…

Và mẹ ơi, dù là tết này con về chậm hay không về, con biết mẹ sẽ không khóc phổ biến đâu, vì mẹ luôn ngợi khen trẻ trai mẹ đã khiến phải chăng. Xa có là gì đâu đúng không mẹ, vì con biết mẹ luôn nghĩ về con, dõi theo con không ngơi phút giây nào.

Con gái út của mẹ bây giờ đủ to rồi, sẽ cố gắng mạnh mẽ như mẹ, cố gắng khiến phổ biến điều phải chăng đẹp và quý giá hơn. Mẹ từng hỏi con rằng con ở lại 1 tôi có sợ không, có buồn không con? Nhưng mẹ ơi, mẹ biết sao vậy con khiến được những điều ấy không, vì con đã có mẹ – người luôn ủng hộ và nâng đỡ con.

Cái tết trọn vẹn, đối xử sở hữu con giờ đây không cần là ở cạnh nhau mà là luôn nhớ về nhau. Tất thảy ở trong tim, đúng không mẹ? Cái tết xa nhà không còn đáng sợ như con nghĩ nữa, mà con thấy biết ơn nó phổ biến hơn.

Có cái tết xa nhà để con mong mỏi khoảnh khắc đoàn tụ phổ biến hơn, để những giờ phút chúng ta bên nhau ấm áp hơn gấp bội, để con hiểu và thẩm thía nỗi lòng sở hữu bao con người khác, để trao biếu không ngờ vực hay nuối tiếc những khá ấm tình thương.

Con gái mẹ đã trưởng thành thật rồi ấy, đúng không mẹ? Nên mẹ đừng lo gì cả, mẹ nhé. Mẹ ơi, con sẽ gọi cho mẹ thật phổ biến, gửi cả ảnh cho mẹ nữa.

Mẹ đừng khóc nhé, cũng không được bệnh đâu. Mẹ cần mạnh mẹ lên, như thế con sẽ vững tin hơn phổ biến lắm. Bữa nay trời còn lạnh lắm, mẹ nhớ cần sở hữu tất sở hữu mặc ấm nhé mẹ. Yêu mẹ của con!

Con gái của mẹ…

HỒ THỊ HÀ

Pin It

Comments are closed.