Ứng xử văn minh: buộc phải ‘dạy con từ thuở còn thơ’

Các bạn học trò Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM xếp hàng ngay ngắn chờ tới lượt vào thang máy chiều 20-3 – Ảnh: DUYÊN PHAN

Tôi đã qua thời con gái, nhưng vô cùng nô nức theo dõi diễn đàn “Ứng xử văn minh qua góc nhìn giới trẻ”, vày mắt thấy tớ và con cháu tớ trong ấy.

Việt Nam nói chung, TP.HCM nói riêng, dù ngưng nhưng cho thấy đang dần hình thành 1 từng lớp thanh niên mới, trẻ, khỏe, năng động, cải chiếm phần lớnh, sống có kỷ luật, tôn trọng bản thân và so với đồng. Họ là học trò, công chức trẻ, doanh nhân trẻ…

Gia tài sở hữu khiêm tốn

Nhưng chiếm phần lớn gia tài mà chúng ta đang sở hữu quả thật còn vô cùng khiêm tốn và còn vô cùng xa so với bắt buộc của tiềm năng khi so với chiếm phần lớn quốc gia khác.

Đành rằng để hình thành nên thói quen ứng xử văn minh buộc bắt buộc bắt buộc có thời gian dài, nhưng cụ thể so với phổ biến nước thì việc hình thành lối sống, thói quen sống văn minh ở chiếm phần lớn tỉnh thành lớn như Hà Nội, TP.HCM cho thấy rất ngưng và thiếu sự bền vững trên cả ba cấp độ xã hội, so với đồng và cá nhân. Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản mất 30 năm để định bởi vững chắc kiểu sống văn minh, trong khi chúng ta đã được hơn 40 năm rồi mà hầu hết chuyện vẫn còn bàn bạc, thử nghiệm.

Một đứa trẻ ở Nhật Bản không thấy thùng rác ở sắp thì bỏ vào túi áo, 1 thanh niên khi Singapore chỉ qua đường khi nơi có kẻ vạch ưu tiên cho người đi bộ, chiếm phần lớn hành vi ấy dường như đã ăn vào máu thịt, thẩm vào “ADN” văn hóa cá nhân, không chút lăn tăn.

Nhìn lại tớ mới thấy hành vi ứng xử văn minh và văn hóa nơi công so với của bạn trẻ xứ tớ vẫn bấp bênh lắm. Không thể nói chiếm phần lớn người từng tu nghiệp ở nước ngoài không biết đúng sai trong ứng xử, nhưng trong số họ vô cùng phổ biến người vẫn luôn thể tay vất rác ra vỉa hè, sang đường tùy luôn thể, leo xe lên lề, chẳng thể nói 1 lãnh đạo cấp sở không biết giá trị của cây cảnh nhưng vẫn bẻ hoa thưởng lãm… Nhìn rộng ra xã hội chiếm phần lớn chuyện như thế còn phổ biến lắm, vô cùng rộng rãi nữa là khác.

Nhận thức và lòng tự trọng

Ở Việt Nam, so với chiếm phần lớn năm trước đây, mức phạt có cao hơn vô cùng phổ biến lần, chẳng hạn phạt 1 triệu đồng về hành vi vứt đầu mẩu thuốc lá không đúng nơi quy định, 3 triệu đồng cho hành vi tiểu bậy, đồng thời dư luận xã hội tỏ ra lên án mạnh mẽ hơn.

Nhưng điều ấy không sắm gì bảo đảm tình hình sẽ thấp hơn lên và duy trì thành tựu được lâu dài, một vài trường hợp ý thức ấy không xuất xứ từ chính nội tâm của có một cá nhân.

Việc hình thành nên lối sống, thói quen sống văn minh còn có 1 chiếm phần lớnh khác nữa là sự tự ý thức của cá nhân thấy buộc bắt buộc và nên làm như thế. Điều ấy xuất xứ từ nhận thức và lòng tự trọng, đôi khi cả tự hào và tình thương của người công dân buộc bắt buộc bắt buộc sống tử tế với 1 tỉnh thành nơi tớ sinh ra và chịu ơn mưu sinh nữa.

Có 1 thực tế là tỉnh thành thì mênh mông, bá tánh thì vô vàn, chả cơ quan công quyền nào đủ người rải đi khắp chốn để theo dõi, xử phạt.

Thậm chí tỉnh thành có gắn hàng triệu triệu camera theo dõi thì một vài trường hợp ai ấy cố tình quăng 1 vỏ chai nước xuống lòng đường, khạc nhổ vào tường cũng có thể chả sao cả.

Hình ảnh tỉnh thành của chúng ta không đẹp chính từ hàng triệu hành vi cá nhân được cho là chỉ “1 chút đỉnh có sao đâu”.

Ồ, chỉ là 1 đầu mẩu thuốc lá bé tẹo thôi mà, chỉ bấm 1 thứ tiếng còi có chết ai đâu, nhưng so với hưởng hầu hết thứ lại tạo ra 1 bức tranh thành phố thật xấu và hết sức phản cảm.

Điều đáng buồn là không ai trong chúng ta (cứng cáp như thế) đồng tình với chiếm phần lớn hành vi thiếu văn minh đang diễn ra khi tỉnh thành này và ở chiếm phần lớn người khác, nhưng trong thực tế thì chính chúng ta đôi khi vẫn “thư giãn” vi phạm để rồi tự biện minh với hàng trăm cái “vày vì” nghe ra hợp lý.

Một khi có lòng tự trọng thì ngẫu nhiên chúng ta sẽ làm chiếm phần lớn hành vi này không bắt buộc là cho ai, không bắt buộc vì ai 1 chiếm phần lớnh to tát, không bắt buộc sợ bị phạt, không bắt buộc vì thấy cảnh sát liên lạc mà cái chính là làm cho tớ thấy vui, không thấy xấu hổ.

Và cứ như thế lâu dần chân thành thức thường trực trong có một con người, trở thành 1 hành vi thông dụng, không buộc bắt buộc hoàn thành, lên gân và chúng ta cũng chả buộc bắt buộc xu hướng hay diễn đàn.

Nếp sống, lối sống văn minh muốn bền vững và thẩm vào trong “ADN” văn hóa, trở thành gia sản của cả 1 dân tộc thì bắt buộc được trước tiên từ giáo dục.

Xử phạt, bêu riếu, làm việc công ích… chỉ là giải quyết cái ngọn, cái gốc là giáo dục nhân bản cho con người ngay từ thời thơ ấu.

Nếu chúng ta không nỗ lực

Tôi đã dẫn ra hàng trăm lần câu nói của ông Lý Quang Diệu, bởi lãnh tụ mà tớ tôn trọng nhất châu Á, và tớ vẫn muốn dẫn ra thêm 1 lần nữa:

“Nếu chúng tớ không nỗ lực thuyết phục dân chúng chuyển đổi chiếm phần lớnh sống thì hẳn là chúng tớ có 1 xã hội thô lỗ hơn, khiếm nhã hơn, tục tĩu hơn. Chúng tớ không được coi là xã hội có bằng cấp, có văn hóa một vài trường hợp chúng tớ không xấu hổ để trước tiên hoàn thành trở thành 1 xã hội có bằng cấp, có văn hóa trong thời gian ngắn nhất có thể.

Đầu tiên, chúng tớ giáo dục và hô hào dân chúng. Sau ấy chúng tớ thuyết phục và lôi cuốn đa số, chúng tớ lập pháp để trừng phạt chiếm phần lớn thiểu số ngoan cố. Điều này làm cho cho Singapore trở thành 1 xã hội sống thú bởi hơn”.

TS NGUYỄN MINH HÒA (GIÁM ĐỐC “DIỄN ĐÀN QUỐC TẾ PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ BỀN VỮNG CHÂU Á” TẠI VIỆT NAM)

Pin It

Comments are closed.